Ai có đến Nhật mùa xuân này mới thấu hết nỗi
buồn của những người con xa xứ. Không giống các nước khác, kì nghỉ xuân của các
trường học ở Nhật thường muộn so với Tết ta khoảng một tuần.
Nhớ nhà, nhớ Tết, nhớ những giây phút đoàn
tụ nghỉ ngơi. Chỉ là cái sự nhớ thôi, đối với chúng tôi lúc này cũng là một điều
xa xỉ lắm. Nhớ thì lòng sẽ yếu, nhớ thì ý chí sẽ mềm, nhớ thì kết quả của một
kì sẽ kém đi trông thấy.
Thế nên, không ai bảo ai, mỗi người đều tự
tìm một góc nhỏ trong trái tim, tạm thời giấu đi nối nhớ, rồi động viên nhau cố
nốt mấy ngày này, hẹn thi xong rồi sẽ cùng nhau đi “mót” Tết.
Có điều là cái nỗi nhớ càng giấu nó lại
càng khắc khoải, nghẹn ngào. Đến những chàng trai thường ngày cứng cỏi lạnh
lùng nhất, những ngày này cũng chạnh lòng mà gửi gắm nỗi nhớ vào dòng văn.
Trần Vương Tùng (Tokyo) viết trên blog cá
nhân: “Học bài vào đêm 30... Phải chi mà mẹ lên mạng lúc này”.
Còn Nguyên Quang Minh (Yokohama) chia sẻ:
“Buổi chiều thức dậy, nhìn bầu trời xanh qua khung cửa sổ, thấy lòng thoải mái,
tạm bỏ mặc những lo nghĩ hiện tại. Chợt bắt gặp một bài báo trên mạng, nói về nỗi
lòng người con xa gia đình ngày Tết. Ơ sao bầu trời xanh lại có nước kìa...”
Nguyễn Hải Anh Tuấn (Kumamoto) thì tâm sự:
“Nhà làm tất niên, gọi điện về cho bố. Mẹ còn kể chuyện mình hồi nhỏ thả cá tiễn
ông Táo trượt vẹo cả chân, rồi mẹ khóc, mình cười được vài giây, rồi cũng khóc
theo... Chừng giờ mấy năm trước mình khóc, khóc vì đau chân. Bây giờ, khóc vẫn
vì đau...”
Ban bè lại cùng nhau khóc, cùng nhau cười,
và cùng nhau gạt nước mắt mà “chiến đấu” tiếp. Du học sinh ở Nhật không quá
đông, nhưng cũng đủ để tạo thành một cộng đồng nho nhỏ.
Dù bên này điều kiện thiếu thốn, mọi người
vẫn cố gắng để mâm cơm ngày Tết có con gà luộc, đĩa thịt ba chỉ, bát canh măng,
và không thể thiếu chiếc bánh chưng gói lá dong xanh mướt mắt.
Bạn Linh (APU năm 2) tâm sự: “ Từ bé đến giờ
chưa bao giờ ăn cái bánh chưng nào ngon đến thế”. Cũng phải thôi, cái bánh nhỏ
mà chứa cả một nền văn hoá, chứa cả những nỗi nhớ ngút ngàn, hỏi không ngon sao
được.
Thời tiết ở Nhật mấy hôm nay lạnh. Cái lạnh
cắt da cắt thịt ấy lại càng khắc sâu vào long người niềm khao khát trở về cố
hương, ngồi bên mẹ hiền nghe giọng cha trầm ấm. Ngày 27 Tết, APU (Beppu) bão
tuyết phủ trắng mấy ngọn đồi. Trường thông báo có khả năng xe buýt sẽ ngừng hoạt
động, dừng lịch thi, chuyển bù vào thứ 7. Những người đã đặt vé về Việt Nam lo
lắng đứng ngồi không yên.
May sao trời không phụ lòng người, buổi thi
vẫn diễn ra suôn sẻ. Nhưng đúng đêm 30 Tết, chuyến bay Fukuoka-Sài gòn của hãng
hàng không China Airlines buộc phải dừng ở Đài Bắc (Đài Loan) tránh tuyết. Tất
cả hành khách được đặt phòng trong khách sạn hạng sang, ăn tất niên buffet
trong nhà hàng lớn. Nhưng chẳng có một ai vui vẻ trước cơ hội thưởng thức những
món ăn đắt tiền mà không phải lúc nào cũng đến này. Thế mới thấy đã là con cháu
Việt Nam, không sơn hào hải vị nào nào ngon bằng nồi canh nóng mẹ nấu lúc trở về
nhà.